4 loại hình Sân khấu trải nghiệm mà doanh nghiệp không thể bỏ qua

Qua những ví dụ chi tiết và thực tế, Nền kinh tế trải nghiệm đã giúp các công ty vạch ra những chiến lược nhằm xây dựng trải nghiệm, thu hút sự chú ý và chiếm được sự trung thành của người tiêu dùng. Bên cạnh những khái niệm hết sức độc đáo, cuốn sách còn chỉ ra bốn loại hình sân khấu trải nghiệm – một thách thức cũng như cơ hội dành cho bất kỳ doanh nghiệp nào.

Nền kinh tế trải nghiệm được coi là một tác phẩm kinh điển với bất cứ nhà lãnh đạo hay doanh nghiệp nào. Hai tác giả Joseph Pine và James Gilmore đã chỉ ra yếu tố sẽ trở thành biểu hiện hấp dẫn nhất của văn hóa tiêu dùng trong thế kỷ 21: “trải nghiệm”. Cuốn sách chứa đựng nhiều phân tích đáng suy nghĩ, và là một tuyên bố mang tính triết lý về bản chất cũng như vai trò của doanh nghiệp. Qua những ví dụ chi tiết và thực tế, Nền kinh tế trải nghiệm đã giúp các công ty vạch ra những chiến lược nhằm xây dựng trải nghiệm, thu hút sự chú ý và chiếm được sự trung thành của người tiêu dùng. Bên cạnh những khái niệm hết sức độc đáo, cuốn sách còn chỉ ra bốn loại hình sân khấu trải nghiệm – một thách thức cũng như cơ hội dành cho bất kỳ doanh nghiệp nào.

Sân khấu ngẫu hứng

Đúng như tên gọi, sân khấu ngẫu hứng đề cập tới phương thức làm việc tự phát, bất ngờ và không thể đoán trước. Hiệu quả của sân khấu ngẫu hứng liên quan đến trí tưởng tượng, khả năng sáng tạo và những màn trình diễn mới mẻ, hay nói cách khác, nó phụ thuộc vào khả năng ứng biến của doanh nghiệp. Để làm chủ sân khấu ngẫu hứng, doanh nghiệp cần các phương pháp có hệ thống và có chủ ý để khơi nguồn các ý tưởng sáng tạo, cách diễn đạt mới và cách mới để giải quyết các vấn đề cũ. Các công ty cũng có thể sử dụng sân khấu ngẫu hứng bất cứ khi nào họ phải tạo ra các dịch vụ hoàn toàn mới cho khách hàng, cũng như các nhóm nghiên cứu và phát triển, kiến trúc sư và nhà thiết kế đồ họa, hoặc khi họ phải xử lý các tình huống mới, không lường trước được xảy ra trong tất cả các lĩnh vực công việc. Hình thức sân khấu này không chỉ áp dụng cho những gì mọi người làm mà còn cho cả cách họ nghĩ.

Chẳng hạn, đối với những người sử dụng điện thoại để kiếm sống: một đường dây điện thoại là không gian trống chờ đợi để trở thành sân khấu. Các nhà tiếp thị thường lên kịch bản nhằm giúp nhân viên thực hiện nhiều cuộc gọi hơn, nhưng liệu nó có thực sự thu hút khách hàng không? Những khách hàng tiềm năng cảm thấy mệt mỏi với những câu đã chuẩn bị trước của nhân viên tiếp thị qua điện thoại và thường ngắt cuộc gọi – một phản ứng hoàn toàn dễ hiểu. Mô hình tiếp thị qua điện thoại dựa trên sân khấu ngẫu hứng dựa trên các cuộc trò chuyện đầy kích thích sẽ tạo ra cơ hội thu hút khách hàng tiềm năng, bởi vì nhận xét của khách hàng sẽ thúc đẩy phản ứng sáng tạo đối với các nhu cầu riêng biệt.

Sân khấu nền

Sân khấu nền đề cập tới những công việc tuyến tính và cố định, diễn ra tuần tự. Vì thế, sân khấu nền thường không cho phép sự thay đổi so với các bước đã lên kế hoạch hoặc kịch bản đã chuẩn bị. Sự ổn định này thường là tốt, dù là các quy trình được mã hóa cứng do nhóm lập trình viên máy tính thiết lập hay mẫu các cuộc nói chuyện với thành viên hội đồng quản trị, nhà đầu tư, nhà cung cấp và nhân viên do các giám đốc điều hành cấp cao phát triển và chuyển giao một cách tỉ mỉ. Tuy nhiên, việc đọc một cách máy móc các từ được viết ra không tạo thành sân khấu nền tốt; trên thực tế, nó thậm chí thua cả diễn xuất tệ! Việc phụ thuộc quá nhiều vào sân khấu nền sẽ gây ra mối nguy hiểm nhất định. Quá nhiều công ty, đặc biệt là các nhà sản xuất hàng loạt, yêu cầu nhân viên của họ tuân theo các kịch bản tiêu chuẩn, yêu cầu họ làm và nói những điều giống nhau lặp đi lặp lại, với nỗ lực vô ích để đạt được hiệu quả.

Nhưng sân khấu nền có thể là hình thức phù hợp khi nhân viên thực hiện các hoạt động tiêu chuẩn trước mặt khách hàng nhưng không trực tiếp tương tác với họ. Đó có thể là nhân viên bán đồ ăn nhanh tại quầy, các kỹ thuật viên tại một cửa hàng bán lẻ kính lấy nhanh, nhân viên bảo trì sửa chữa một sân khấu trần, tiếp viên hàng không đọc theo kịch bản của Cục Hàng không Liên bang Mỹ cảnh báo an toàn và bất kỳ ai thuyết trình bài phát biểu chủ đề.

Sân khấu kết hợp

Sân khấu kết hợp, đòi hỏi sự tích hợp kết quả công việc từ các khung thời gian không kết nối. Sản phẩm cuối cùng là kết quả của việc chắp nối các phần công việc riêng biệt, được thực hiện vào những thời điểm khác nhau và thường ở những nơi khác nhau, thành một thể thống nhất.  Các công ty nên áp dụng những kỹ thuật của sân khấu kết hợp bất cứ khi nào tương tác với cùng một khách hàng lặp đi lặp lại. Ở đây, công việc phải được khớp theo thời gian. Ví dụ, một đại diện bán hàng gặp cùng một khách hàng theo định kỳ. Những gì xảy ra trong một lần gặp phải khớp với những ấn tượng lưu lại trong lần gặp trước, cũng như khớp với các lần gặp sau này. Cụ thể: nếu các đại diện bán hàng muốn tạo cho khách hàng tiềm năng ấn tượng rằng họ là người chuyên nghiệp, có trình độ, hiểu biết và hữu ích, thì mỗi lần gặp gỡ phải củng cố ít nhất một – tốt nhất là tất cả – những ấn tượng này, trong khi không có lần gặp gỡ nào gây ra ấn tượng mâu thuẫn.

Sân khấu đường phố

Hình thức sân khấu thứ tư và có lẽ hấp dẫn nhất là sân khấu đường phố. Về mặt lịch sử, đó là lãnh địa của những người tung hứng, ảo thuật gia, người kể chuyện, người múa rối, người nhào lộn, chú hề, người đóng kịch câm – tất cả những diễn viên đó trước tiên phải lôi kéo mọi người đến với màn trình diễn của họ và sau đó khiến khán giả kinh ngạc bằng kỹ năng và khả năng của mình; và cuối cùng – thường là phần khó khăn nhất – là xin tiền.

Có vẻ như ngẫu hứng, những người biểu diễn đường phố trên thực tế đã tập luyện chăm chỉ – cũng giống như những người biểu diễn trong sân khấu nền, nếu không muốn nói là hơn thế. Tuy nhiên, ở nhà hát đường phố, mọi buổi biểu diễn đều khác nhau, tùy thuộc vào thành phần và hành vi của khán giả cũng như các yếu tố bên ngoài cụ thể (ví dụ như xe cấp cứu chạy qua), chưa kể tâm trạng của người biểu diễn vào ngày hôm đó.

Nói cách khác, thay vì ngẫu hứng chương trình, những người biểu diễn đường phố thực sự tùy chỉnh hàng loạt buổi biểu diễn của họ. Các phần của chúng – cho dù là một nhận xét thông minh, một thói quen cụ thể, một thủ thuật bán hàng hay một phản ứng dường như phổ biến đối với một người phản đối – đều là các mô-đun được tiêu chuẩn hóa liên kết động với nhau theo yêu cầu để tạo ra một hiệu suất liền mạch hay còn gọi là “bài diễn” (gig).

Kết luận

Mức độ thay đổi của màn trình diễn và kịch bản – cho dù chúng động (thay đổi liên tục) hay ổn định (thay đổi ít) – đối với mỗi nhóm khán giả xác định cách diễn viên phải hành động. Do đó, mỗi hình thức trong số bốn hình thức sân khấu này đại diện cho một cách thức thực hiện công việc khác nhau, một cách tiếp cận khác nhau để vạch ra một chuỗi các sự kiện nhằm tạo ra kết quả kinh tế.

Bản chất của đề xuất thị trường và các trường hợp mà một công ty thu hút khách hàng – hoặc bất kỳ diễn viên nào thu hút các đồng nghiệp của mình – sẽ xác định việc sử dụng phương thức nào trong bốn phương thức này. 

Trả lời

LET'S GO
SUBSCRIBE
awesome
Sed ut perspiciatis unde omnis